Giám đốc Công ty giáo dục quốc tế Atlantic: Khởi nghiệp với tư duy kiếm tiền thì khó thành công

0
22

Công ty Giáo dục và Đào tạo quốc tế Đại Tây Dương (Atlantic) có doanh thu hàng trăm tỷ đồng mỗi năm nhưng Giám đốc công ty, bà Nguyễn Thị Ngọc Lan khiến nhiều người ngạc nhiên khi khẳng định không yêu tiền và không có tiền trong túi.

Bà Nguyễn Thị Ngọc Lan, Giám đốc Công ty Giáo dục và Đào tạo quốc tế Đại Tây Dương

Sinh năm 1974, nữ doanh nhân Nguyễn Thị Ngọc Lan đã có 13 năm hoạt động trong lĩnh vực du học, ngoại ngữ với Công ty Giáo dục và Đào tạo quốc tế Đại Tây Dương (Atlantic).

Atlantic mang về doanh thu hàng trăm tỷ đồng mỗi năm cho bà chủ trẻ. Thế nhưng, bà Ngọc Lan – Giám đốc công ty khiến nhiều người ngạc nhiên khi khẳng định không yêu tiền và không có tiền trong túi.

Vay tiền người bán gạo trả lương

Vì sao chị chọn lĩnh vực du học, ngoại ngữ để khởi nghiệp?

Cách đây mười mấy năm, nhu cầu du học đã rất lớn nhưng việc tìm kiếm lại khá khó khăn. Không phải ai cũng tiếp cận được thông tin về du học. Ngay cả khi vào được trường, các em học sinh vẫn gặp rất nhiều khó khăn. Tôi được biết số lượng không nhỏ các em học sinh sốc tâm lý, sốc môi trường, sốc ngôn ngữ. Có em thậm chí phải về nước sau thời gian ngắn học tập.

Ngoại ngữ thì liên quan tới du học. Khi cung cấp dịch vụ du học, chúng tôi phải bồi dưỡng ngoại ngữ cho học sinh. Vì vậy, ngoại ngữ là kết quả tất yếu của sản phẩm du học mà chúng tôi cung cấp.

Khởi nghiệp khi còn khá trẻ, chị có gặp nhiều khó khăn không?

Start-up lúc nào cũng phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Thời 2003, khó khăn còn nhiều gấp bội. Tôi khởi nghiệp năm 2003 với 1.700 USD tiền đi vay của anh trai bên Pháp. Tôi bắt đầu với dịch vụ du học, cụ thể du học sang Pháp, rồi sang nhiều nước khác nữa.

Ngày đó, thông tin không dễ tìm kiếm và kết nối như bây giờ. Tôi phải tự mò mẫm và đúc rút kinh nghiệm cho bản. Có thời điểm tôi khó khăn tới mức mẹ tôi phải vay tiền của bác bán gạo đầu ngõ để tôi trả lương cho nhân viên.

Đến bây giờ, tôi vẫn tri ân bác bán gạo đó. Nhờ có tiền của bác, tôi mới vượt được qua nhiều khó khăn. Bác thực sự là ân nhân của tôi.

Còn khó khăn nào đến từ bản thân chị không?

Hồi những năm 90, tiếng Nga rất phổ biến ở Việt Nam. Phải lên tới đại học, tôi mới được học tiếng Anh. Tiếng Anh ngày đó quá xa xỉ, mới lạ, không phải ai cũng bắt kịp. Tôi rất chăm chỉ học tập nhưng vẫn không thể giao tiếp bằng tiếng Anh. Bây giờ cũng vậy thôi, nhiều sinh viên năm thứ 4 hay đã tốt nghiệp cũng không thể nói được tiếng Anh.  

Trong lĩnh vực du học, đa số các giám đốc điều hành thoại ngoại ngữ vì họ là dân ngoại ngữ chính hiệu. Rất ít người là dân kinh tế. Tôi học Quản trị kinh doanh, ĐH Thương mại. Gặp khó khăn về ngoại ngữ nhưng tôi có thuận lợi là sự linh hoạt, năng động, luôn luôn tìm ra con đường mới. Tôi chưa bao giờ hài lòng và dừng lại ở 1 dịch vụ nào. Chiến lược của tôi là sản phẩm chỉ dùng 2 năm rồi tìm sản phẩm mới.

Bây giờ, thị trường cung cấp rất nhiều sản phẩm dạy làm doanh nhân như khóa học CEO, CFO,… Thế nhưng ngày đó dù học quản trị kinh doanh nhưng tôi không biết phải làm lãnh đạo như thế nào. Đôi khi mình ứng xử bằng cảm xúc nên nhân viên ra đi. Tính cách của mình thế nào, mình cứ thể hiện như thế. Tôi từng mất ngủ cả đêm vì nhân viên nghỉ việc. Nhưng nhờ đó, tôi biết cách ứng xử với nhân viên tốt hơn.

Tập trung vào điểm mạnh nhất

Bây giờ nhân viên của Atlantic có gắn bó với công ty không?

Trong lĩnh vực du học, nhân sự nhảy việc diễn ra rất phổ biến. Sau những nằm đầu gặp khó vì nhân sự biến động, tôi đã biết mình phải làm gì để người lao động gắn bó với mình. Sẽ là không tốt nếu ứng xử theo cách ông chủ. Tôi tự hào, cho tới nay, các nhân sự cấp cao tại Atlantic đều vẫn sát cánh và phát huy hết thế mạnh cùng tôi.

Một lãnh đạo cấp cao tại Atlantic ngay sau khi ra trường đã làm việc tại đây. Và cô ấy vẫn đồng hành cùng công ty. Nghĩa là trong suốt sự nghiệp của mình, cô ấy chỉ có 1 tình yêu duy nhất là Atlantic. Còn hiện nay, quy mô công ty lớn hơn, nhân viên cũng có sự thay đổi nhưng không nhiều. Còn đội ngũ lãnh đạo thì vẫn chung thủy. Tôi biết, có nơi sẵn sàng trả họ mức lương cao gấp đôi ở đây nhưng họ vẫn không ra đi.

Bí quyết giữ chân nhân viên của chị là gì?

Tôi cực kỳ thấu hiểu người đối diện, hiểu thế mạnh, giúp họ tập trung vào thế mạnh để họ phát huy được tối đa tố chất của mình, Quan điểm của tôi là tập trung vào những gì con người giỏi nhất, chứ không chia nhỏ năng lượng. Như vậy, khó thành công.

Tôi quan sát nhân viên. Tôi thấy có bạn rất tỉ mỉ, cẩn thận, tôi phân cho bạn ấy phụ trách toàn bộ hồ sơ du học.

Tư vấn là nghề phụ thuộc vào con người. Con người mang lại sự thành bại cho công ty nên tôi phải đầu tư cho con người. Tôi giữ họ bằng cách truyền cảm hứng, phát hiện ưu điểm. Đầu tiên, tôi làm cho họ tin mình, không phải bằng trình độ mà bằng sự kết nối. Kết nối bằng gia đình, cho họ những gì nhiều hơn họ cống hiến. Đây là điều cực kỳ quan trọng.

Ở trung tâm khác, thường xảy ra tình trạng có lãnh đạo sau khi cứng cáp đã đi ra ngoài, copy lại y nguyên mô hình của công ty. Nhưng điều đó không xảy ra ở Atlantic.

Hiện tại, thị trường có rất nhiều trung tâm tiếng Anh, tại sao chị lại chọn phân khúc 5 sao?

Tôi ngồi viết chiến lược trong resrot 5 sao. Tôi thấy rất thoải mái vì những dịch vụ mà họ mang lại và tôi chợt hỏi tại sao mình không cung cấp dịch vụ ngoại ngữ 5 sao: Giảng viên 5 sao, cơ sở vật chất 5 sao, giáo trình 5 sao, phương pháp 5 sao, công nghệ 5 sao.

Các cơ sở của Atlantic Five-Star phải có tối thiểu 1000m2, có studio, có phòng thuyết trình, phòng VIP. Tôi chấp nhận chi phí cao để tuyển giảng viên tốt. Tôi chấp nhận mọi cơ chế giống như Hội đồng Anh về lương, thưởng, chế độ học tập, ngày nghỉ,…. cho giảng viên.

Đội ngũ học thuật nghiên cứu liên tục làm việc để cho ra những giáo trình phù hợp và chất lượng. Để có được 1 giáo trình, tôi phải chi tiền tỷ. Tôi không thể chỉ đi Mỹ mà đã tới nhiều nước như Nhật, Hàn Quốc,… Tôi cũng không đi một mình, đi cùng tôi phải là những người có chuyên môn, có đầu óc kinh tế.

Đầu tư tiền tỷ cho 1 giáo trình

Bỏ tiền tỷ cho 1 giáo trình, chị thu về được những gì?

Đó là phương pháp giảng dạy. Cách học thông thường là 1 thày, 1 trò hoặc thày giảng, trò nghe. Như vậy, học sinh sẽ nhanh chán. Nhưng với phương pháp mới, học sinh không học mà tham gia vào nghiên cứu thực sự. 

Với phương pháp giảng dạy theo dự án, các bạn sẽ chủ động thu thập tài liệu, nghiên cứu, đến phòng thuyết trình để chia sẻ kiến thức. Từ đó, cảm xúc được đẩy lên rất cao. Nếu bạn tham quan các phòng học của Atlantic, bạn sẽ thấy không khí luôn sôi động và các em luôn cười rất tươi.

Ngoài ra, giáo viên còn hướng dẫn phương pháp quản trị thời gian, quản trị công việc. Ngay từ buổi đầu tiên, học sinh đã được hướng dẫn và phương pháp này sẽ theo các em trong cả quá trình học tập. Các em còn được học cách giải quyết các vấn đề, kỹ năng chung sống và kỹ năng đặt câu hỏi, dạy cách tư duy.

Phương pháp dạy học này có giải quyết được tình trạng học sinh sốc ngôn ngữ khi đi du học như chị nói ở trên không?

Không chỉ riêng tôi, tôi biết chắc chắn nhiều phụ huynh rất lo lắng khi các con sốc văn hóa, sốc kỹ năng, thậm chí cả sốc ngôn ngữ khi đi du học. Con bạn tôi đạt IELTS 7.5 nhưng vẫn phải học thêm 1 khóa học tiếng Anh sau đi du học rồi mới bắt đầu vào chương trình học chính thức được.

Nguyên nhân là do khi thi IELTS, các bạn được học mẹo. Học mẹo mà không có kỹ năng thì các bạn sẽ không thể theo kịp được chương trình học. Không có cơ bản thì làm sao các bạn đủ vốn từ để học kinh doanh hay học về Romeo và Juliet.

Atlantic Five-Star không dạy cách đi tắt bằng học mẹo. Atlantic Five-Star dạy tiếng Anh học thuật theo cách học sinh chủ động nhất.

Doanh thu trăm tỷ nhưng không yêu tiền

Atlantic Five-Star có phải là thành công lớn nhất của chị không?

Thành công lớn nhất của tôi là truyền cảm hứng để những người tài năng phấn đấu trở thành những lãnh đạo có tâm, có tầm. Ví dụ, ngay tại Atlantic, tôi đã giúp những bạn sinh viên mới ra trường trở thành trụ cột công ty.

Thế nhưng, thành công lớn nhất, khiến tôi tự hào nhất chính là giúp chồng trở thành ông chủ. Hai vợ chồng tôi lấy nhau khi không đủ tiền mua cái chổi quét nhà. Chồng tôi với năng lực và sự phấn đấu của mình đã trở thành một người quan trọng với công ty và được sếp rất yêu. Thu nhập của anh những năm 2000 rất khá. Anh rất hài lòng với vị trí và thu nhập của mình.

Tôi thì nghĩ khác. Tôi nói với chồng mình: “Hết ngừng việc đi làm thêu để mở công ty. Đàn ông phải có sự nghiệp, phải làm việc vì con cái, không phải em”. Tôi đã làm thủ tục lập công ty sản xuất thức ăn gia súc và đặt vào tay anh trách nhiệm. Hiện tại, chồng tôi có mấy nhà máy với doanh thu lên tới 2.000 tỷ đồng mỗi năm. Rõ ràng anh là người có tố chất, có ý chí nhưng đôi khi mình là phụ nữ, mình thậm chí phải xúc phạm để người đàn ông của mình khơi dậy được tố chất đó. Tôi chẳng làm gì được cho công ty của chồng ngoài việc làm thủ tục nhưng tôi biết cách khơi gợi tiềm năng.

Với thu nhập khủng của Atlantic Five-Star và công ty gia súc của chồng, chị đã đủ giàu để vào danh sách đại gia?

Nếu xét độ giàu, tôi không thể so sánh được với nhiều người xung quanh. Với tôi, thành công lớn nhất vẫn là phát hiện và thúc đẩy lãnh đạo. Tôi không hướng tới việc trở thành người giàu có. Tôi thường không có tiền trong ví. Còn tiền của cơ quan thì các bạn kế toán quản lý. Tôi không yêu tiền?

Có mâu thuẫn không khi một người làm kinh doanh lại không yêu tiền?

Người kinh doanh mà nói không yêu tiền thì thật khó tin nhưng tôi có thể khẳng định tôi không yêu tiền. Sau khi quan sát các bạn xung quanh, tôi nhận thấy, khởi nghiệp với tư duy kiếm tiền thì khó thành công hay nói cách khác, tỷ lệ thành công rất thấp.

Đó là cách tôi thuyết trình với chồng, “xin” chồng 100 tỷ đồng để xây dựng và phát triển 2 trung tâm Atlantic Five-Star. Với 100 tỷ đó, chồng tôi có thể xây dựng 1 nhà máy với công suất 20.000, 30.000 tấn và mang lại lợi nhuận cao gấp nhiều lần đầu tư vào giáo dục.

Nhưng tôi làm vì đam mê. Với 100 tỷ đồng này, tôi hoàn toàn có thể tìm kiếm được 1 lĩnh vực đầu tư lợi nhuận cao, sớm hoàn vốn. Còn với Atlantic Five-Star, tôi xác định sẽ lỗ 3 tới 4 năm. Chấp nhận lỗ trong vòng 3 đến 4 năm nhưng tôi yêu cầu giá trị tạo ra cho khách hàng phải được chứng minh trong 1 năm.

Vì vậy, tôi thành công là do đam mê, không phải do yêu tiền. Tôi không thành công về giàu có.

Cho con lý tưởng sống, đừng bón bột cho con

Là nữ doanh nhân, chị cân bằng thế nào giữa công việc và gia đình?

Là người phụ nữ làm kinh doanh, vất vả sẽ nhiều hơn đàn ông vì mình phải quan tâm người đàn ông của mình, con cái của mình, gia đình của mình.

Nếu ai hỏi tôi đã làm tròn vai trò người mẹ không thì tôi trả lời là chưa. Tôi không chăm sóc con từng ngày, từng giờ nhưng tôi cho con lý tưởng sống. Và tôi hay chia sẻ với nhân viên của mình “Hãy cho con lý tưởng sống, đừng bón bột cho con”.

Con trai tôi khi bắt đầu học cấp 3 ở 1 trường thuộc Top 10 trường tại Nhật, cháu đã rất tự giác trong cuộc sống và học tập. Cháu đã chia sẻ với tôi: “Khi sang Nhật, con là người Việt Nam đầu tiên của trường này, con phải cố gắng tuân thủ mọi kỷ luật. Con gấp chăn màn gọn hàng, phòng ốc lúc nào cũng sạch sẽ. Con muốn thầy cô và các bạn nghĩ tốt về Việt Nam”. 

Đó là kết quả mà tôi truyền lý tưởng sống, truyền cảm hứng cho con. Tôi luôn dạy con ở Nhật Bản dù có văn minh đến đâu, điều kiện sống tốt đến đâu thì khi học xong, con hãy quay về Việt Nam để cùng mẹ phát triển Atlantic. Rất nhiều người ngạc nhiên khi biết về con tôi.

Chị truyền cảm hứng cho các nhân viên nữ của mình như thế nào?

Tôi thường xuyên chia sẻ về quan niệm sống của mình với các bạn nhân viên. Với chị em, tôi luôn nhắc họ phải biết giữ giá trị. Giá trị của một con người thì vô cùng lắm, nó phụ thuộc vào việc bạn đặt nó ở đâu.

Tôi chỉ kể câu chuyện thế này. Một chú tiểu hỏi sư thầy về giá trị con người, sư thầy nói chú hãy cầm 1 hòn đá ra chợ, ai hỏi gì cũng chỉ cười mà thôi. Chú tiểu làm theo lời thầy. Có người hỏi viên đá giá 2 đồng à. Chú không trả lời thì người ta nâng lên 20 đồng. Chú tiểu hồ hởi lắm, không không ngờ viên đá vô giá trị lại được định giá tới 20 đồng, sư thầy mỉm cười nói giá trị chưa dừng lại ở đó đâu.

Ngày hôm sau, chú tiểu cầm viên đá tới viện bảo tàng. Có người hỏi viên đá giá 20 đồng phải không, chú không trả lời và người ta nâng lên 200 đồng. Ngày hôm sau, chú mang viên đá tới nơi bán đồ cổ, người ta định giá viên đá tới 200 đồng rồi tới 2000 đồng.

Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là giá trị của chúng ta thế nào phụ thuộc vào việc chúng ta đặt bản thân mình ở đâu. Một cô gái rất xinh đẹp, có học thức nhưng lại theo đuổi một người đàn ông đã có vợ. Rồi bị vợ người ta đánh ghen. Như vậy, giá trị còn bao nhiêu?

Với các bạn nữ 9X tôi thường khuyên các em hãy như chú đại bàng. Hãy xác định người đàn ông lý tưởng của mình. Tất nhiên, tình yêu phải có cảm xúc. Khi gặp được người trong mộng, các bạn hãy như đại bàng vồ mồi, kiên định theo người mình đã chọn. Tuyệt đối không được ứng xử kiểu như “Ô, anh này hay quá, thử một vài hôm sau thấy anh khác lại theo”. Như vậy là giảm giá trị của phụ nữ.

Các bạn hãy nhớ, giá trị của bạn phụ thuộc vào việc bạn đặt mình ở đâu.

Xin cảm ơn chị!

Theo Đức Cao (tbdn.com.vn) – NXB: 26/10/2017