Tôi quá bực mình với người thân của vợ

0
13

Buổi sáng tôi không thể ngủ nướng được nữa mà phải dậy sớm, gật gà gật gù ngồi canh nhà tắm, rồi canh toilet bởi cứ người ra vào tấp nập. Nhiều lần vác bụng đói đến cơ quan mà ấm ức tức không chịu nổi.

Khi đã có công việc ổn định, lại mua được một căn hộ chung cư nho nhỏ, đủ cho một gia đình chung sống êm ấm tôi mới quyết định đi đến hôn nhân.

Vợ chồng tôi cùng là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp nên có nhiều điểm chung trong cuộc sống, hai người ăn uống rất đơn giản, tiết kiệm, mọi thứ trong nhà thì luôn ngăn nắp, sạch sẽ, vì là vợ chồng son nên hai chúng tôi có những phút giây rất lãng mạn trong căn nhà chỉ có 2 người.

Hạnh phúc êm ấm cứ thế trôi đi nhẹ nhàng cho đến một ngày, hai đứa em họ lên trọ học thì cuộc sống của vợ chồng tôi không còn là mộng đẹp nữa.

Cứ nghĩ chúng chỉ ở mấy ngày rồi sẽ thuê phòng ở bên ngoài, ai ngờ cứ tuần này sang tuần khác chúng ở lì ra, nhiều lần tôi ngỏ ý thăm dò xem khi nào nó chuyển thì ai ngờ:

– Thuê phòng ở ngoài đắt lắm lại bẩn thỉu không an toàn, thôi anh chị còn thừa 2 phòng trống để em thuê, mỗi tháng hết bao nhiêu bọn em trả.

Tôi há hốc mồm không nói được gì, chẳng nhẽ chúng nói thế lại đuổi chúng sao, mà anh chị nào dám ngửa tay cầm tiền của em mình, chúng tính toán khôn hết chỗ nói.

Chẳng kiếm được cái cớ gì mà đuổi bọn chúng đi cả, nói với vợ thì cô ấy lại cho tôi là khó tính, keo kiệt, không biết giúp đỡ người nhà nên thôi ngậm bồ hòn làm ngọt đành mắt nhắm mắt mở mặc kệ.

Tưởng có hai đứa cho cam, mấy ngày sau đó vợ chồng cô chú của vợ lên chữa bệnh, tôi đang bận công việc túi bụi vợ gọi điện bắt tôi ra đón về nhà mình, trong lòng dù bực bội nhưng vẫn phải ra đón, lại cố tỏ ra tươi cười với những người mà chưa một lần tôi gặp mặt.

Hai người không thuộc đường phố nên tôi lại phải xin nghỉ việc để chở đến bệnh viện khám bệnh, tưởng khám bệnh xong họ về ngay, ai dè lại còn lưu lại mấy ngày để thưởng thức hương vị thành phố. Rồi cuối tuần vợ chồng tôi lại phải mất cả buổi đưa họ đi chơi những nơi nổi tiếng nữa.

Sau nhiều ngày vất vả, cuối cùng cũng tiễn được hai vị khách nhà vợ về quê an toàn. Tưởng đã yên tâm đi làm việc của mình, thấy vợ chồng tôi hiếu khách quá nên lần này là đến lượt hai bác của vợ tôi dẫn con ra thành phố để kiếm việc.

Lại điệp khúc đưa đón và mở tiệc ăn mừng người nhà em ra phố chơi. Vợ chồng tôi lại phải cưu mang thêm một người em nữa ở trọ, cứ nghĩ nhà rộng nhưng đến bây giờ mới thấy chật chội thực sự.

Buổi sáng tôi không thể ngủ nướng được nữa mà phải dậy sớm, gật gà gật gù ngồi canh nhà tắm, rồi canh toilet bởi cứ người ra vào tấp nập sốt hết cả ruột. Sau đó lại vội vàng chạy đi làm đến ăn sáng cũng chẳng kịp, nhiều lần vác bụng đói đến cơ quan mà ấm ức tức không chịu nổi, nhưng đành phải nhẫn nhịn vì mình là đàn ông, phải thoáng, phải ga lăng mà.

Buổi tối về nhà muốn được nằm nghỉ ngơi xem tivi vậy mà cũng chẳng thể giành nổi với ba đứa cháu đang nằm chềnh ềnh ra, tay cầm điều khiển bấm loạn xạ khiến tôi nhức hết cả mắt, chúng làm như thể nhà này là của chúng vậy.

Chúng còn tị nạnh nhau rửa bát, dọn dẹp nhà cửa nữa chứ, trong bữa ăn cơm chúng cãi nhau ỏm tỏi cả lên, đứa con gái thì nấu cơm còn phần rửa bát thì dành cho hai thằng con trai nhưng chúng chẳng chịu rửa, mỗi lần ăn xong để bày ra đấy cho hai vợ chồng tôi thay nhau rửa.

Nhà cửa ngày trước sạch sẽ, gọn gàng là vậy mà bây giờ nhìn chỗ nào cũng thấy đồ đạc của bọn chúng bày ra, giày dép đi trong nhà cũng như đi ngoài chúng chẳng biết giữ ý tứ gì cả, nhiều lần tôi phải nhắc nhở, biết chúng khó chịu nhưng tôi vẫn phải giữ kỷ luật cho ngôi nhà.

Một ngày vợ tôi đi làm về, mặt xị ra rồi gọi các cháu đến để nói chuyện:

– Tao cho chúng mày ở trọ không mất tiền, còn tiền ăn mỗi tháng đóng có 500 nghìn đồng đáng gì so với ở ngoài, vậy mà dám về quê nói xấu anh chị khó tính, khó nết suốt ngày chửi mắng bọn bay, đóng tiền nuôi cả anh cả chị rồi lại còn bắt làm hết việc này đến việc khác nữa, lại còn nói kiểu anh chị giàu vậy mà lấy tiền ăn của các em.

Từ ngày mai chúng mày ra ngoài ở hết cho tao nhờ, vì thương các em ở quê nghèo khó nên tao mới thuyết phục anh rể cho bọn bay ở nhờ ai ngờ bọn bay lắm điều quá. Chúng mày ở đây chỉ khiến anh chị tốn kém, chật chội, vất vả chứ đừng nghĩ làm được mấy việc cỏn con là có công rồi, chị đây không có các em càng dễ thở, từ nay chắc tao không dám vác mặt về quê vì bọn lắm mồm chúng mày đấy.

Lần đầu tiên thấy vợ giận dữ với chính những đứa cháu mà em suốt ngày muốn bảo vệ, tôi chỉ im lặng mừng thầm trong bụng, thật may cuối cùng em đã nhận được hậu quả cho việc quá tốt bụng của mình rồi chúng cắn cho lúc nào không hay.

Mấy hôm sau với những câu nói nặng lời của chị, chúng không còn mặt mũi nào mà ở lại nhà chúng tôi nữa, cuộc sống bình yên của hai vợ chồng được ổn định trở lại, thật thoải mái quá thôi. Từ lần đó mỗi khi mọi người đến chơi thì chúng tôi sẽ tiếp đón, còn ở lại thì chúng tôi chối ngay để mất lòng trước được lòng sau còn hơn phải vừa làm ơn lại phải tội.

Nguồn:http://tbdn.com.vn/Ngày 13/3/2017